Đa mang... thơ và nhạc
Năm 1991, tôi rời quê nhà vào
Nam lập nghiệp. Hành trang chẳng có gì ngoài tình yêu Nam bộ. Một hôm, lục trong chồng bản thảo mang theo, gặp bài thơ này. Tôi gửi Tuổi trẻ chủ nhật, sau đó thấy đăng. Từ ấy, tôi không còn làm thơ nữa, mãi đến 2001, mới viết bài Thế giới buồn sau sự kiện 11/9 của Mỹ, nhạc sĩ Tống Hữu Hạnh phổ thành Thế giới sẽ không buồn.
Bấy nay, vỗn dĩ đa đoan, lại bị cảm cúm kéo dài cả tháng, tôi cứ loay hoay chẳng biết làm gì. Bữa nay, cuối tuần, nghĩ mọi cuộc chiến tranh, sân hân, thị phi ở đời cũng sẽ qua đi ngoại trừ... thơ, tôi xin post lại bài này để nhớ một thời lung linh đã trôi qua.
Bạn nào đã đọc xin thử đọc thêm lần nữa, bạn nào chưa, mong có sự chia sẻ...
đa mang...
đừng khóc nữa em anh về xa
gối đầu trên cỏ nghĩ quê nhà
làng anh mọc dưới ngôi sao ấy
em có bao giờ ngóng sao sa?
đừng khóc nữa em anh nằm đau
lá úa vàng chân gió bạc đầu
trái tim chầm chậm buồn khản tiếng
chim khách chết rồi em ở đâu?
đừng khóc nữa em đã tà huy
lòng trời vòi vói gió biệt ly
thổi ngược hồn anh bầm ký ức
huyễn hoặc trăng chiều em vu quy...
đừng khóc nữa em sóng thời gian
hóa thạch nghìn năm máu dã tràng
ngọc của đời nhau vùi xanh cát
có bao giờ bừng hoa vông vang?
đừng khóc nữa em những ngày sau
mé biển rừng đêm những toa tàu
đa mang yêu dấu đa mang nhớ
có trọn đời ta đa mang nhau?
đừng khóc nữa em những chiều xa
tay ghì tím cỏ níu sao sa
vết xước của trời
hồn anh đấy
em
sẽ bao giờ em bước qua?...
Đà Nẵng- Sài Gòn 1991.
Tống Hữu Hạnh phổ nhạc
Sơn Cận hòa âm/ Tiểu Muội hát


Đã sửa lại rồi BCF ạ.
Viết bởi khoavietnam — 08 Jul 2009, 21:49
Khoa giới thiệu đường dẫn qua nhà Bcf bị sai rồi, Khoa ơi!
Viết bởi Bcf — 08 Jul 2009, 17:48
Anh tính chơi tui đó à? Răng anh kêu tui phổ một bản nhạc cho anh? Anh biết là tui không biết răng rứa mô tê về nhạc mà!
Nếu anh muốn, gửi tiền vô đây, tui đi thuê nhạc sĩ phổ rồi tui lấy tiền cò. Anh gửi vô chừng 1.000 USD thôi. Rẻ quá mà.
He he tui chuyên nghề cò anh không biết sao.
@Miền Trung bão lụt. Không trữ cỡ 1.000 USD. Chỉ có cỡ 10.000 trở lên. He he... Cò vậy là cò con rồi!
Viết bởi khoavietnam — 07 Jul 2009, 07:35
Anh tính chơi tui đó à? Răng anh kêu tui phổ một bản nhạc cho anh? Anh biết là tui không biết răng rứa mô tê về nhạc mà!
Nếu anh muốn, gửi tiền vô đây, tui đi thuê nhạc sĩ phổ rồi tui lấy tiền cò. Anh gửi vô chừng 1.000 USD thôi. Rẻ quá mà.
He he tui chuyên nghề cò anh không biết sao.
Viết bởi còm mà không nhòm — 07 Jul 2009, 07:31
Tình cờ hôm nay găp được những người ban thân quen một thời, Đăng Ngoc Khoa, Tống Hữu Hạnh, Sơn cận & Tiểu Muội .
Chúc mừng
Trần Hải Bằng
@Chào NS+ Vũ sư,
Bây giờ anh ở đâu? Thư về khoa.vietnam@gmail.com nhá.
Có bác của tui ở Long Khánh gửi lời thăm anh kìa.
@Tui vừa nhận email của Sơn cận. Rất ổn định và thăng tiến!
Viết bởi khoa — 06 Jul 2009, 06:46
Khoa à!
Hải Bằng là Bằng Vũ Sư phải không Khoa?
Sẵn cho Bcf gởi lời chào đến Sơn và Tiểu Muội nữa nhen.
Viết bởi Bcf — 05 Jul 2009, 23:53
Tình cờ hôm nay găp được những người ban thân quen một thời ,Đăng Ngoc Khoa , Tống Hữu Hạnh, Sơn cận & Tiểu Muội .
Chúc mừng
Trần Hải Bằng
Viết bởi Bằng — 05 Jul 2009, 18:58
Mời BCF và các bạn vào đây nghe nhạc phổ thơ ĐNK. Hì!
Viết bởi khoa — 05 Jul 2009, 08:15
Làm thơ hay thế mà sao lại ít thấy làm thơ vậy.
Mong được đọc thơ mới của Khoa.
@Cảm ơn về lời tốt đẹp của BCF. Mười năm một bài thơ, khoảng giữa là trên nửa ngàn bài báo... Em đông, nhà nghèo, lý lịch héo/ Cha già, mẹ mất, nhuận bút bị bóc lột/ Làm thơ sao nổi Bác ơi!
Viết bởi khoa — 05 Jul 2009, 07:32
Hôm nay đám cưới con chú Đằng, có đủ cả bà con thân quyến của H.
Bcf mới đi dự đám cưới về liền vào đọc bài của Khoa.
Làm thơ hay thế mà sao lại ít thấy làm thơ vậy.
Mong được đọc thơ mới của Khoa.
Viết bởi Bcf — 05 Jul 2009, 00:14
Hi DNK
Dang nghe Da mang và nhớ những kỷ niệm với những "thằng" Đa Mang .....cảm ơn rất nhiều.
@Hello! Chào bạn! Bất ngờ quá! Đang ở bang nào? Vợ con, đời sống? Email của tui khoa.vietnam@gmail.com Gửi về vài tấm ảnh nhá. Gửi lời thăm Tiểu Muội và cháu gái (chắc lớn lắm rồi).
Viết bởi khoavietnam — 04 Jul 2009, 23:08
hi DNK
dang nghe Da mang và nhớ những kỷ niệm vớinhững "thằng"Đa Mang .....cảm ơn rất nhiều
Viết bởi sơn cận — 04 Jul 2009, 23:01
Khoa ơi!
Câu hỏi này là vết xước trái tim và dẫu tuổi "hồn nhiên" đã trôi xa nhưng chị nghĩ những giọt nước mắt chạnh lòng sẽ rơi khi lòng mình ngược lối...
Ca khúc này với cây đàn ghi ta sẽ thổn thức hơn.
@Xin chào Nữ sĩ Bạc Liêu!
Thỉnh thoảng cũng muốn cầm tay ai đó chạy ngược về năm 18, 20 tuổi. Vai mang cây guitare, ngồi trên cỏ, nghêu ngao tới mây trời...
Viết bởi khoavietnam — 04 Jul 2009, 13:49
đa mang yêu dấu đa mang nhớ
có trọn đời ta đa mang nhau?
Khoa ơi!
Câu hỏi này là vết xước trái tim và dẫu tuổi "hồn nhiên" đã trôi xa nhưng chị nghĩ những giọt nước mắt chạnh lòng sẽ rơi khi lòng mình ngược lối...
Ca khúc này với cây đàn ghi ta sẽ thổn thức hơn.
Viết bởi Ngọc Yến — 04 Jul 2009, 12:46
Nghe ngọt ngào quá đi...
@Ngọt sao bằng bài Mưa? Hì!
Viết bởi khoa — 04 Jul 2009, 12:04
thơ và nhạc buồn quá... đọc xong không muốn làm gì luôn.. rất thích khổ.
@Chao ơi! sao bạn lại thích khổ? Vui lên nha người đọc.
Viết bởi khoa — 04 Jul 2009, 12:03
Bản nhạc hiện tại hơi bị "trẻ", nhưng lời nhạc lại "già", không tương thích với nhau.
Hãy dùng những làn điệu "bình dân" hơn, pha chút ít làn điệu miền Trung, để sáng tác một bản nhạc mới theo tứ thơ NỖI NHỚ QUÊ NHÀ.
@Gửi Còm không Nhòm: Ý kiến hay! Bạn phổ luôn một bài nhá.
Viết bởi khoa — 04 Jul 2009, 12:02
thơ và nhạc buồn quá.. đọc xong không muốn làm gì luôn.. rất thích khổ:
đừng khóc nữa em những ngày sau
mé biển rừng đêm những toa tàu
đa mang yêu dấu đa mang nhớ
có trọn đời ta đa mang nhau?
chúc bạn vui lên nhé
Viết bởi người đọc — 04 Jul 2009, 11:24
Nghe ngọt ngào quá đi...
Viết bởi dami — 04 Jul 2009, 11:03
Bài thơ có 2 tứ: một là NỖI NHỚ QUÊ NHÀ, hai là NỖI DẰN VẶT ĐA MANG.
Tôi thích lấy tứ thơ đầu làm chủ đạo để phổ nhạc hơn.
"đừng khóc nữa em anh về xa
gối đầu trên cỏ nghĩ quê nhà
làng anh mọc dưới ngôi sao ấy
em có bao giờ ngóng sao sa?"
"đừng khóc nữa em những chiều xa
tay ghì tím cỏ níu sao sa
vết xước của trời
hồn anh đấy
em
sẽ bao giờ em bước qua?..."
Hai khổ thơ này, chỉnh sửa thêm bớt cho phù hợp với một bản nhạc hoài niệm, tôi nghĩ sẽ hay hơn hiện tại.
Bản nhạc hiện tại hơi bị "trẻ", nhưng lời nhạc lại "già", không tương thích với nhau.
Hãy dùng những làn điệu "bình dân" hơn, pha chút ít làn điệu miền Trung, để sáng tác một bản nhạc mới theo tứ thơ NỖI NHỚ QUÊ NHÀ.
Viết bởi còm mà không nhòm — 04 Jul 2009, 10:04