Bài PV GS Trần Hữu Dũng
Triển lãm ảnh sắp đặt của Nguyễn Mỹ Lê (Canada)
Song hành tâm trạng...
Triển lãm ảnh Mỹ Dũng, Nguyễn Mỹ Lê và Huỳnh Lê Nhật Tấn bắt đầu từ 3.4
đến 10.4 tại Trung tâm Học liệu Đại học Đà Nẵng, 91A Nguyễn Thị Minh Khai, TP
Đà Nẵng. "Cha mẹ tôi/ Khí quyển/ Khát khao/ Ngân hà.../ Hẹn những tiền duyên"
Lưu bút của nhà văn Phan Huyền Thư sau khi xem tác phẩm Nguyễn Mỹ Lê. (Xem tiếp)
Thư thơ Sài Gòn với Đynh Trầm Ca...
Nguyễn Hữu Thụy
NHƯ MỘT NỖI BUỒN
Thân tặng anh Đynh Trầm Ca
Ngày từ Cần Thơ về lại Quảng Nam
Buộc phải lên tàu- hề ! qui cố hương
Riêng ta biết ước mơ Người vẫn chảy
Có những điều mắt thường không dễ thấy
Cảm thông nhau như một nỗi buồn
Xa chạy cao bay tìm nẻo sinh tồn
Vẫn không thoát khỏi vòng trần nghiệt ngã
Và lòng Mẹ ơn sâu biển cả
Hằng đợi con về dỗ giấc ru xưa
Sải cánh tay đàn phổ khúc gió mưa
Hát giữa cơn đau xé tình ly biệt
Bỏ xứ mà đi tưởng đành đoạn tuyệt
Hoa tím lục bình sông nước tự thân
Ba mươi năm đổi đời di dân
Nơi nào đến cũng đường cùng đất dữ
Nay về lại quê xưa chốn cũ
Bạc áo giang hồ- xếp mộng văn chương
Câu thơ tiễn Người xuống ngựa buông cương
Kết thúc giữa ngày sinh ly tử biệt
Nói sao hết những điều không cần thiết
Nhớ đến nhau thầm lặng một nỗi buồn
2003 (Xem tiếp)
Trò chuyện với nhà thơ Hoàng Lộc
Nhà thơ Hoàng Lộc
“Tôi sẽ về lại quê...”
ĐẶNG NGỌC KHOA (thực hiện)
- Đúng là khi đi xa - điều tôi ray rứt nhất là quê nhà. Quê nhà trong tôi là cha mẹ - bà con - anh em bằng hữu và người tình của thơ tôi - cùng những địa danh đã là máu thịt của tôi: Hội An - Quảng Nam - Đà Nẵng... Những địa danh thân thương ấy đã sinh tôi ra - nâng đỡ lẫn đày đoạ tôi một thời - mà cuối cùng luôn réo gọi tôi về!
*Đời sống văn nghệ nơi anh định cư có lẽ thiếu vắng không khí Việt Nam?
*Một trong những bi kịch của sáng tạo là đứt lìa ký ức. Anh có dự định hồi hương để tiếp tục mạch thơ từng góp phần làm nên một Hoàng Lộc thi sĩ?
-Vài ba năm tới, tôi
sẽ nghỉ hưu nhưng chuyện hồi hương thì đã đặt ra! Tuổi già nơi đây, với những
người như tôi thật là... dễ sợ. Cứ hình dung cùng nằm với một bạn Mỹ đen già đã
hoá thành con nít trong một phòng của viện dưỡng lão thì đã kinh hồn!
Tôi sẽ về lại quê. Tôi sẽ được gặp và sống lại cái không khí bằng hữu và độc
giả thân thiết một thời. Tôi lại làm thơ - cho đến khi bằng hữu và độc giả của
tôi bảo thơ tôi không còn hồn vía nữa thì tôi ngưng nghỉ.
Với tôi, thơ tình là sở trường - nhưng nếu thế sự làm tôi xúc động, tôi cũng
viết. Miễn sao xúc động phải là xúc động thật cho thơ.
*Thơ, nói chung với anh là gì? Nói riêng, thơ
tình có phải là cảm xúc đỉnh của thi ca Hoàng Lộc?
- Có lẽ câu hỏi này có nhiều cách trả lời. Tôi thường tự nhận tôi chỉ là gã làm
thơ cuối thế kỷ 20. Thời điểm của thế kỷ 21 là của những thi sĩ khác. Cái học,
cái đọc của tôi có khi đã cũ - nên quan niệm về thơ cũng như thế chăng? Với
tôi, thơ là cảm xúc được nói lên bằng chữ nghĩa. Mỗi người làm thơ đều có cách
nói riêng của mình từ cảm xúc của chính họ.
Tôi không hề nghĩ thơ tình mới là "đỉnh cao" của cảm xúc và sáng tạo.
Nghĩ thế thì “lớn lối” quá. Ấy nhưng, theo tôi - thơ tình dễ đọc, dễ cảm
hơn bởi vì tinh yêu chính là... nguồn sống miên viễn của nhân loại.
*Thay mặt những người yêu thơ Hoàng Lộc ở quê nhà, xin cảm ơn anh.
ĐNK.
(Bài chưa đăng báo, tác giả giữ bản quyền. Kakaka)
Thơ Hoàng Lộc
KHI RỜI XA BOSTON
gửi Q.
rồi tôi trở lại bên trời
rồi em trở lại bên đời người ta
bóng sương chìm mấy giang hà
ngó nhau có chút lệ nhoà không em?
khổ chi rồi cũng đôi miền
buồn chi cũng mặt trời lên tháng ngày
em về áo lạnh chùng vai
bỏ đau phù thế rơi ngoài dặm tôi
dỗ nhau đâu dễ bằng lời
dỗ nhau đâu chỉ một đời mà xong!
10-99
MỘT MÌNH
một mình em, một mình tôi
hai ta mà phải chia đôi nỗi buồn
mái đời sắp sửa hoàng hôn
trong nhau, chỉ ngọn đèn hồn lẻ loi
đành em khép đóa tình hoài
phấn hương chừng cũng tàn phai ít nhiều
đành tôi lá mỏng cành xiêu
không che em đủ đôi chiều nắng mưa
hai lòng cùng chút niềm xưa
có nhau mà để trang thơ dãi dầu
vẫn tôi bèo giạt chân cầu
chờ chi, nước lạc dòng - đau cuối trời
một mình em, một mình tôi
hai ta cứ một mình, đời khổ chưa?
TÔI BỖNG MỒ CÔI
khi được chú tôi bịt khăn chế lên đầu
tôi thắp nén hương trên bàn thờ mẹ.
lời than bật ra - (tiếng gào thơ dại):
mẹ ơi - ba đã chết rồi!
khi tôi quì cúng cơm cha tôi
dâng dĩa bún xào ngước nhìn linh vị
tấm lòng xốn đau, thương mình bất hiếu
lần đầu trong đời tôi mời cơm cha!
chính lúc trở về - tôi bỗng mồ côi
(ôi tôi cũng có ngày mất cha mất mẹ!)
tay bưng bát hương, chân trần cát xé
tôi khóc ròng cùng nghĩa trang...
cha mẹ trên bảy mươi mà tôi còn long đong
cha mẹ trên tám mươi tôi đành lạc xứ
mẹ tôi yên nằm khi tôi cuối bể
cha ngoài chín mươi, tôi không kịp về!
mất mẹ cha rồi tôi có còn quê?
tôi có còn em mịt mù thị xã?
mồ côi - ơi mồ côi - sao tôi đến thế?
gió hút chiều nghiêng con mắt hỏi trời...
HOÀNG LỘC
11-03-08
Nhà thơ Hoàng Lộc
Quê quán Thăng Bình, lớn lên tại Hội An (Quảng Nam).
Giải thưởng thi ca miền Nam 1970. Nay định cư tại Hoa kỳ.
Từ năm 1960 đến nay, có thơ trên các báo trong và ngoài nước.
Thơ đã in :
- Thơ Học Trò (1965)
- Trái Tim Còn Lại (1971)
- Qua Mấy Trời Sương Mưa (1999)
Bật mí Kính Vạn Hoa
Tác giả Kính Vạn Hoa bật mí...
Đã 5 năm kể từ lần tôi cùng anh
trò chuyện với nhà văn Nguyễn Văn Xuân trên đường Thái Phiên, Đà Nẵng. Trong ba
người ngày ấy giờ chỉ còn hai. Tiết giêng hai se lạnh. Một chút bâng khuâng. Một
chút buồn. Chợt nhớ câu thơ “Già Xuân” thường đọc: Mau lên chứ, vội vàng lên
với chứ, tôi liền vào cuộc phỏng vấn anh, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. (Xem tiếp)


